[ VCNNM ] CHƯƠNG 1 + 2

CHƯƠNG I : XUYÊN KHÔNG

“ Tiểu thư , ngươi tỉnh rôi a , thật làm cho nô tỳ lo quá , khi không sao lại xảy chân ngất chứ . ”
Nghi Tuyêt mơ hồ cảm nhận có người gọi mình , cái gì mà nô tỳ chứ hả ? Gia nhân nhà nàng sao hôm nay xưng hô lạ vậy ? Thanh âm này thật trong trẻo , trẻ con quá , nhà nàng xưa nay làm gì có vụ chiêu mộ tiểu hài tử làm gia nhân ?
“ Đây là đâu vậy ? ”
“ Tiểu thư. ”
Lại là thanh âm ấy , ánh sáng từ từ len vào khi nàng mở mắt ra , có đánh chết nàng cũng không nghĩ mình có thể thấy được ánh sáng . Gương mặt tiểu hài tử xinh xắn đập vào mắt Nghi Tuyết , vận sức trên người nàng đều là cổ trang , chuyện gì đã xảy ra với nàng ?
“ Ngươi … ngươi là ai ? ”
“ Tiểu thư , người đừng làm Vân nhi sợ , người làm sao có thể quên nô tỳ được chứ ? ”
Vân nhi nước mắt lưng tròng , dáng điệu thập phần thương tâm , Nghi Tuyết từng nghe tẩu tẩu kể về những chuyện xuyên không , thông minh hiểu rõ mình đã là nhân vật chính trong những câu chuyện được coi là hoang đường ấy . Trong cái rủi có cái may , nàng có thể thấy được ánh sáng mặt trời , thật tình rất thoải mái.
“ Để ngươi lo lắng , ta thật có lỗi , chỉ là chủ tử ngươi nhất thời không nhớ rõ mọi chuyện. ”
“ Nói vậy , tiểu thư … mất trí nhớ sao ? ”
Hai dòng nước mắt từ khóe mi thanh tú lại chầm chậm rơi , Nghi Tuyết đoán được Vân nhi thật tâm lo cho mình thế nào , ít ra nàng cũng không cô đơn . Lấy tay chầm chậm lau đi lệ thủy , nàng hứng khởi.
“ Phải , nhưng không sao , Vân nhi , hãy kể sơ cho ta xem , ta là ai ? ”
Ai nha , mượn thoại của những vị tỷ tỷ đi trước , thật là có lỗi , nhưng trong tình cảnh này , Nghi Tuyết nàng bất đắc dĩ mượn tạm vậy , không còn đường nào để lui . Liếc thấy đôi mắt Nghi Tuyết trong veo ngây thơ , Vân nhi thở dài:
“ Tiểu thư gọi Vương Mạn Điệp , ái nữ của Hình bộ đại nhân , tiến cung nửa tháng trước , hiện tại là hoàng quí phi của hoàng đế. ”
“ Thế à , mang cho ta cái gương.”
“ Vâng. ”
Ngắm mình trong gương , nàng ngẩn người , nước mắt đầm đìa , đã 1 năm rồi không được thấy dung mạo thanh tú của chính mình , không khỏi chạnh lòng.
“ Tiểu thư … ”
“ Không có gì cả đâu , ngươi nói ta là hoàng quí phi , vậy có được sủng hay không ? ”
Ai da , không nên biểu lộ cảm xúc như vậy chứ , nếu không sẽ bị nghi ngờ .
“ Dạ , trong đêm động phòng , Hỏa hoàng hậu bị xảy thai , vì thế hoàng thượng … “
Vân nhi e ngại nói , với tính cách thông minh , tất nhiên nàng hiểu vế sau là thế nào . Do nghĩ nàng là nữ nhân xui xẻo nên không gần gũi , thế cũng thật là may mắn cho nàng .
“ Đây là lãnh cung ? ”
“ Dạ vâng. ”
“ Ha , thật là tốt quá đi , I’m free. ”
Nghi Tuyết giơ cả hai tay lên trời , cao hứng hô to , Vân nhi nhìn tiểu thư của nàng bằng cặp mắt không thể nào to hơn được , hai chữ cuối cùng là thế nào , nàng không thể hiểu . Cảm nhận được có người nhìn mình , Nghi Tuyết vội trách sao quá ngu ngốc.
“ A , ngươi không cần phải bận tâm , hôm nay ta cư nhiên vui vẻ nên hành động khó kiểm soát. ”
“ Vui ư ? ”
Vân nhi ánh mắt có phần nghi kị , dường như không để ý đến nàng , Nghi Tuyết phấn khởi bước ra khỏi phòng , tuyệt nhiên không để ý đến bộ trang phục trắng mỏng manh.
“ Tiểu thư , người đi đâu ? ”
“ Ngự hoa viên , ngươi mau đưa ta đi đi , chuyện ta mất trí nhớ tuyệt đối đừng truyền ra ngoài. ”
“ Vâng. ”

CHƯƠNG II : MỸ NHÂN NGỰ HOA VIÊN

Vốn dĩ là miễn cưỡng gật đầu , thế nhưng thấy tâm trạng tiểu thư sau khi ngất dậy thay đổi hẳn , Vân nhi cảm thấy trong lòng cũng rất vui vẻ . Về phần Nghi Tuyết , đã lâu nàng không thấy được sự vật , nay có cơ hội , thập phần hứng khởi , tuy nhiên , vẫn biết hoàng cung đầy rẫy thị phi , sợ rằng với sắc đẹp của mình sẽ gây nên điều không hay , nàng tự ý hủy dung bằng cách tự tạo vài thủ thuật giả trang.
“ Tiểu thư à , đừng chạy nữa có được không ? Nô tỳ mệt quá rồi. ”
“ Hahaha , ngươi xem , chạy như thế này thật là sảng khoái … Á! ”
Chưa dứt câu , cả thân người nàng đụng phải một hắc y nhân , chưa kịp định thần , cả hai đã cùng ngã nhào xuống nền cỏ xanh . Vân nhi thất sắc kêu lên:
“ Tiểu thư … ”
“ Ôi , xin lỗi ngươi , thật sự xin lỗi , ta là không chú ý , thật xin lỗi. ”
Nghi Tuyết nhanh chóng ngồi bật dậy , đưa tay đỡ hắc y nhân rối rít xin lỗi , kịp nhận ra người trước mặt là một mỹ nữ khó ai sánh bằng.
“ Ngươi là ai ? Sao lại cư nhiên đùa giỡn nơi này ? ”
“ Ta gọi Nghi à không Mạn Điệp , còn ngươi ? ”
Nàng tươi cười hỏi , sớm đã có cảm tình với mỹ nhân trước mắt , ngẫm nghĩ làm bằng hữu cũng không thiệt thòi gì . Đáp lại tâm ý của nàng , mỹ nhân cũng có vẻ thân thiện.
“ Ta gọi Vương ”
“ Ngươi thật là đẹp đó nha , ngươi thân phận là gì vậy ? ”
Vân nhi ngấm ngầm đánh giá mỹ nhân , khí chất đế vương hơn người , thật sự không tầm thường
“ Ta … chắc ngươi cũng là phi tử ? ”
“ Không đâu . À ngươi xinh đẹp thế này , tên hoàng đế kia thật không biết nhìn người , lại cho ngươi chỉ là phi tử . Nói thế , ta với ngươi là bằng hữu có được không hả ? ”
Nghi Tuyết mắt dán chặt vào người đối diện , xem chừng mỹ nhân cũng có vẻ thuận lòng . Nàng hào hứng kéo tay vị bằng hữu mới xem hết chỗ này đến chỗ kia , nét mặt ngây thơ hiếm ai có được trong hậu cung
“ Ngươi xem , Vương nhi , hồ nước kia có đẹp không ? ”
“ Thật hấp dẫn thế sao ? ”
“ Ngươi xem , mặt nước trong mát như thế này , Vân nhi à , ngươi có thích nghe thổi sáo không ? ”
Không chờ Vân nhi trả lời , trên tay Nghi Tuyết đã sớm cầm cây sáo được giắt trên lưng hắc y mỹ nhân , Vân nhi thất sắc , ngọc tiêu , rõ ràng thân thế mỹ nhân đã bại lộ , nàng tính nói gì đó với Nghi Tuyết , tuy nhiên cơ hồ chẳng dám mở miệng bởi cái nhìn sắc bén của chủ nhân ngọc tiêu – Nam Phong Khánh Vương . Chẳng hề để tâm đến hai người bên cạnh , Nghi Tuyết nàng chậm chậm thổi sáo , bài hát yêu thích của nàng “ Suteki Da Ne ”.
Tiếng sáo thanh tao đến lạ lùng , ngữ điệu vô cùng buồn bã , da diết đến đau lòng . Khánh Vương âm thầm đánh giá , hắn có vị phi tử nào như thế sao ? Thuần khiết , vô tư , ngây ngô và không hề câu nệ lễ tiết , một con người như thế , có thể sống trong hậu cung thị phi ư , rất đáng tiếc , nếu nữ tử này không có vết sẹo trên mặt , hẳn là một mỹ nhân.
“ Vương nhi , sao ngươi lại thần mặt như thế ? Không vui vì ta lấy sáo của ngươi ư ? ”
Ngữ khí nũng nịu , cả vẻ mặt cũng rất trẻ con , biết hắn giận thế mà vẫn cứ lấy , xem như nàng to gan . Không cầm lòng nổi hắn đưa tay sờ vào mặt nàng , giọng nói có phần ủy mỵ.
“ Ta tặng cho ngươi đấy , có thể nói cho ta biết tại sao lại có viết sẹo này không ? ”
“ Ai da , ta nói với ngươi , ngươi không được nói với ai nha , vết sẹo này là giả. ”
“ Giả ? Tại sao ? ”
Hắn cư nhiên hét lên , tỏ vẻ rất ngạc nhiên , tất nhiên rồi , chẳng phải nữ tử nào cũng muốn dùng sắc đẹp câu dẫn hắn sao ? Vậy mà nữ nhân trước mắt hắn thì … Vẫn chẳng để tâm đến thái độ ấy , Nghi Tuyết vẫn mỉm cười tính giải thích , nhưng Vân nhi thông minh trách cứ sao nàng lại ngây ngô đến thế , thẳng thắn bộc lộ với người vừa quen biết.
“ Tiểu thư , đã tối rồi. ”
“ A , cũng phải , ta phải về rồi , tạm biệt ngươi Vương nhi. ”
“ Tạm biệt , mai nhất định ta sẽ kiếm ngươi.”
Hắn tiêu sái vẫy tay , quả là một nữ tử thú vị , nhất định không thể bỏ qua , không ngờ lần vi hành hậu cung này lại vui đến như vậy , tâm trạng hắn hào sảng hẳn , hôm nay sẽ không thị tẩm , mùi hương trên người nàng hắn muốn lưu giữ , thật thơm mát , quyến rũ . Nhưng , nàng là đi về phía lãnh cung , không lẽ …
“ Hoàng thượng , người lo nghĩ gì à ? ”
Hắn giật mình thức tỉnh , hóa ra nãy giờ hắn đang ngự tại ngự thư phòng , thế mà cứ vương vấn đến nàng , mặc nhiên không để ý đến cuốn sách trên tay bị đảo ngược . Ngu công công lộ rõ ý ngạc nhiên , hoàng thượng ngày ngày lãnh khốc , từ lúc nào lại biết cười ?
“ Trẫm mệt , muốn đi nghỉ , hồi Thánh cung. ”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s