[ VCNNM ] CHƯƠNG 3 + 4

CHƯƠNG 3: HỎA HOÀNG HẬU.

Nắng ban mai e ấp chiếu vào gương mặt ngây thơ của Nghi Tuyết , ý thức được có người nhìn mình , nàng giật mình trở dậy , nở một nụ cười tươi tắn đến nữ hoàng muôn hoa cũng phải ganh tỵ , cất tiếng thỏ thẻ oanh vàng chào hắn:
“ Vương nhi , ngươi đến sớm vậy ? Lâu chưa ? ”
“ Tuyết nhi , ngươi là hoàng quí phi , vậy mà ta lại mạo phạm , nghĩ nàng là phi tần , thất lễ quá. ”
Hắn giương đôi mắt ôn nhu nhìn về phía nàng , chờ mong một câu trả lời . Nghi Tuyết ngáp ngắn ngáp dài ngồi bật dậy , đúng là chẳng có tý tẹo nào thục nữ , nhưng hắn lại thích thế.
“ Hoàng quí phi hay phi tần gì cũng đều là nữ nhân , so đo làm gì , ta đây không trách ngươi , huống hồ với gương mặt ta lúc đó , nghĩ là hạ nhân còn nương đấy. ”
Nàng lại bật cười sảng khoái , nét tinh nghịch hiện hữu trên đôi mắt to long lanh , nhất thời khiến hắn đỏ mặt . Một hoàng đế lãnh khốc như hắn cũng biết đỏ mặt sao ? Chỉ vì một nữ nhân , hắn đúng là bị trúng tiếng sét ái tình rồi.
“ Ngươi bị bệnh à ? Sao khi không mặt đỏ thế kia ? ”
Nàng ôn nhu sờ tay lên trán hắn , vẫn là cái nét mặt ngây ngô trẻ con ấy , hắn đã suy nghĩ cả đêm qua , nàng vốn là con gái hình bộ thượng thư , bất đắc dĩ hắn mới phải bắt nàng tiến cung để sau này dễ bề làm áp lực với phụ thân nàng , nhưng xem ra nàng vẫn còn tinh khiết lắm , không gian tà như phụ thân , cầm lòng không nổi , hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng.
“ Ta không sao , ngươi quan tâm ư ? ”
“ Tiểu thư , người dậy rồi. ”
Chưa kịp nghe nàng trả lời , Vân nhi đã đẩy cửa bước vào , thật làm hắn mất cảm hứng , buông tay nàng ra trông sự luyến tiếc vô ngàn.
“ A , Vân nhi , ngươi xem , Vương nhi nàng đến thăm ta này. ”
“ Nô tỳ biết. ”
Vân nhi lãnh khốc , nàng không hề như những hạ nhân khác , không hành lễ lôi thôi , coi chủ tớ bình đẳng , cũng thật thông minh , khó trách Nghi Tuyết sủng nàng như vậy.
“ Ngươi nhất thiết phải mang vết sẹo này sao ? ”
“ Tất nhiên , lát nữa dùng điểm tâm xong chúng ta sẽ đến ngự hoa viên. ”
Nghi Tuyết hào sảng nói , dường như nụ cười của nàng không bao giờ tắt , hắn không làm sao có thể ngăn không cho tim mình đập loạn nhịp .
“ Oa , không khí thật là trong lành. ”
“ Tiểu thư à , người nên cẩn thận , đừng nên chạy nhảy lung tung. ”
Hàm ý trong câu nói của Vân nhi quả thật chỉ có mình hắn hiểu được , lần trước là đụng phải hoàng thượng , sau cũng có thể là một vương gia , hay bất hạnh hơn là sủng phi của hoàng thượng , quả nhiên nha đầu Vân nhi không để hắn trong mắt.
“ Các ngươi xem , hôm qua là ta chưa kịp trèo cây , định hôm nay sẽ thử , thế nào ? ”
Lại là một câu nói khiến hắn kinh hãi , một nữ nhân như nàng đường đường là một hoàng phi , thế mà lại trèo cây ư ? Thật là tinh nghịch . Trời xuôi đất khiến thế nào , nàng vấp phải một cục đá , hắn nhất thời không đỡ được , thế là cả thân người nàng đụng phải một người đáng lẽ không nên đụng , vết sẹo cư nhiên lại rớt ra.
“ Vô lễ , dám cả gan mạo phạm hoàng hậu tỷ tỷ , ngươi chán sống rồi à.”
“ Tham kiếm hoàng hậu nương nương , nữ chủ của hạ nhân cũng là không cố ý , xin nương nương tha tội.”
Vân nhi vội vàng quỳ xuống , nàng đã nói thì không sai , ngự hoa viên vốn rất đẹp , là nơi hoàng hậu và các hoàng phi thường xuyên lui tới , lần này Nghi Tuyết nàng gây chuyện lớn rồi .
“ Tha tội ? Hừ , to gan , người đâu , mau lôi tiện nữ này ra đánh 100 roi cho ta.”
Mỹ nhân lam phục giận giữ thét lên , xem ra nàng cũng chỉ là một hoàng phi không hơn không kém . Nghi Tuyết bình thản đứng dậy , phủi phủi y phục , nàng ghét nhất là dựa hơi , nét mặt lạnh lùng tiêu sái.
“ Dừng tay , ai dám đem Vân nhi ra khỏi đây phải bước qua xác ta.”
“ Được lắm , tiện tỳ to gan , cả gan chống đối ta , ta sẽ đem ngươi đi chôn sống.”
Vừa nói , cánh tay vừa vung lên như thể sắp đánh nàng . Nghi Tuyết khẽ nhếch mép , cao thủ võ thuật như nàng mà phải chịu ủy khuất ư – hoàn toàn không thể
“ A , ngươi dám đánh ta , hoàng hậu tỷ tỷ , tiện tỳ này dám đánh ta.”
Mỹ nhân lam phục ôm mặt bù lu bù loa , càng nhìn càng thấy chướng mắt . Mỹ nhân đi đầu , mặc y phục đỏ ra vẻ là hoàng hậu , thản nhiên ra lệnh , ngay lập tức , thị vệ lui đến khống chế Nghi Tuyết.
“ SÁT.”
“ Thả ta ra , không thì đừng trách bổn cô nương ta độc ác.”
Nghi Tuyết cau mày chống trả , dù là cao thủ thật nhưng họ dù gì cũng thật là đông . Đang lúc nguy hiểm cận kề , một giọng nói oai hùng vang lên , khiến tất cả ( trừ một người mà ai – cũng – biết ) đồng loạt quỳ xuống.
“ To gan , cư nhiên lộng hành không coi trẫm ra gì.”
“ Bệ hạ.”
“ Hoàng thượng vạn tuế , vạn phúc.”
“ Vương nhi ?”
Thật là một khung cảnh hỗn loạn , hắn đứng đấy , uy nghiêm lừng lẫy , nàng đứng đấy , ánh mắt trách móc hờn giận . Mỹ nhân mà nàng xem là bằng hữu lại là hoàng thượng , người ta bảo nàng thông minh thế mà cư nhiên bị tên này lừa gạt ( tràn đầy nộ khí , phen này Vương ca chết rồi ^^ )
“ Tất cả mau lui xuống hết , Tuyết phi ở lại gặp trẫm.”
“ Nhưng … hoàng thượng.”
“ Hinh phi kháng chỉ ?.”
Hắn nhíu mày tỏ vẻ khó chịu , hoàn toàn khác với phong thái ôn nhu khi ở bên nàng . Hinh phi kinh hãi , vội vàng lui ra , cả Vân nhi cũng trở về lãnh cung , khi chỉ còn hai người , hắn mở miệng cầu hòa.
“ Ta không cố ý gạt nàng.”
“ Đủ rồi , ta không dám trách ngươi , hoàng đế chí tôn.”
“ Nàng không tha thứ cho ta sao ?”
Vốn hắn không xưng trẫm là dung nhượng nàng lắm rồi , thế mà nàng lại nhẫn tâm chà đạp lên lòng tự tôn của hắn , thế nhưng hắn không hề tức giận . Nhìn cái mặt của nàng kìa , thật sự làm người ta yêu thương , đã biết thân phận của hắn lại dám ta – ngươi , trên đời này chỉ có một mình nàng.
“ Sao ta lại ngốc đến độ nhìn nhầm một nam nhân chứ , không phải do ngươi , làm phiền rồi.”
“ Đứng lại , nàng định đi đâu ?”
“ Lãnh cung.”
Nghi Tuyết lạnh lùng quay bước , nàng vốn thật tâm xem hắn là bằng hữu , vậy mà … Đường đường là công chúa tập đoàn mỹ phẩm lớn Nghi Tịnh , nàng lại bị nữ tử ngốc nghếch của hắn bắt nạt ( PK : ai bắt nạt ai tỷ tỷ , nãy ta nhớ tỷ đánh người ta mà – “NT” Người không phạm ta ta không phạm người , viết truyện lo viết đi , tọc mạch , cho ngươi ăn đòn bây giờ – PK : Vâng em im )
“ Đừng giận ta nữa mà , hoàng đế ta đã đích thân xin lỗi nàng , hãy nể mặt ta chút đi.”
“ Hahaha , xem cái mặt ngươi kìa , sao lại vì ta mà hạ mình thế hả ? Xem ra lần này ta đành phải rộng lượng vậy.”
Hắn níu tay nàng lại , dẫu biết nàng sẽ hất tay hắn ra , thế nhưng không ngờ , nàng lại xoay người đối diện hắn , phá lên cười vui vẻ , hóa ra , hắn bị gạt , tuy nhiên , chỉ cần nàng cười như thế , hắn sẽ cảm thấy vui , không hề giận giữ .
“ Ngươi lừa ta ?”
“ Thôi nào Vương “nhi” , ta chỉ đùa thôi mà.
Nàng tủm tỉm cười khi bắt gặp nộ khí trong mắt hắn , nàng thật sự chẳng e ngại , chủ động lôi hắn đến hồ nước , bắt hắn ngồi chờ ở thành hồ rồi chạy đi đâu đó , ra vẻ rất bí mật , không phải nam nữ thụ thụ bất tương thân sao ? À , suýt thì quên , hắn là phu quân của nàng mà

CHƯƠNG IV : MÓN QUÀ CHO HOÀNG THƯỢNG

Một bàn tay dịu dàng nâng mái tóc hắn lên , trong khi hắn đang thẩn thờ cố tìm vẻ đẹp của hồ nước . Chẳng cần xoay người lại hắn cũng biết là nàng , mùi hương cơ thể rõ ràng thế kia mà ( PK : en chơn tơ đó Vương ca ơi – “NT đằng đằng sát khí ” Ngươi im đi ) . Nàng loay hoay cột lại mái tóc của hắn , vẻ mặt chăm chú ma mị “ Xong , quay qua đây ta xem nào.” Nàng mỉm cười thật tự nhiên khiến tim ta lại thêm lần nữa rung lên từng nhịp , ta xoay lại , nàng thốt nhiên nhảy dựng lên tỏ vẻ vui mừng.
“ Oa , ngươi thật là đẹp trai nha , nếu như bỏ nữ phục trên người ngươi ra , thì thật hoàn hảo.”
“ Thật thế à ? “
“ Sao lại không , ngươi thích mặc y phục nữ nhi , không lẽ … “
Nàng đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn , thật là , làm cho hắn vui mừng như ở trên mây rồi một nhát đạp hắn xuống địa ngục . Thấy nét mặt của hắn thay đổi như con tắc kè , một câu cũng không nói nổi , nàng phá lên cười
“ Hahaha , Vương ca , ta chỉ đùa thôi mà.”
“ Nàng … nàng vừa gọi ta là gì ?”
Hắn đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn nàng , sao lại gọi hắn bằng tiếng ngọt ngào đến vậy . Hắn đọc được trong mắt nàng tia ranh mãnh , lại tính bắt nạt hắn đây mà
“ Hay ngươi muốn ta gọi ngươi là Vương nhi ?”
“ Nàng lại trêu ta rồi.”
“ Ta không dám , thôi chết , lo chơi quên mất , trời đã tối rồi , ngươi mau về đi thôi.”
Nghi Tuyết xoay người bước đi một cách vội vã , cũng phải , trời tối quá rồi , nếu không về nhanh , Vân nhi sẽ lo cho nàng lắm . Hắn lặng lẽ nhìn bóng nàng khuất dần , khuất dần mà lòng dường như có một chút mất mát .
Hắn chậm rãi trở về Thánh cung , Ngu công công nhìn sắc mặt cũng có thể đoán được hoàng thượng hôm nay tâm tình thoải mái , lạ cái là trên mái tóc của hắn cư nhiên lại xuất hiện một dải lụa tím , trông thật giản dị
“ Bệ hạ …”
“ Có việc gì ?”
“ Người đã cầm chiếc khăn ấy nửa canh giờ rồi.”
Ngu công công run rẩy , biết là không nên nhiều lời , nhưng ông là một trung thần , không nỡ nhìn thấy long thể thánh thượng suy nhược , ngẫm nghĩ đến điên đầu ông cũng không tài nào đoán được nữ nhân nào khiến hắn tơ tưởng thế . Lãnh cung
“ Vân nhi , ngươi vào đây , ta có việc muốn bàn.”
“ Tiểu thư , người có gì căn dặn a ?”
“ Chuyện sáng nay , nhất định những con người đó sẽ không bỏ qua cho ta và cả ngươi , vì thế , trước hết , ngươi hãy trốn trước đi và gọi Huyên nhi hầu hạ ta.”
Nghi Tuyết trầm giọng , nét mặt ưu tư , so với vẻ bốc đồng trẻ con lúc sáng thật chẳng giống tí nào . Vân nhi run người , không ngờ tiểu thư nhà nàng thay đổi thái độ nhanh như thế . Nàng quỳ sụp xuống.
“ Tiểu thư , Vân nhi quyết ở lại với người , xin người đừng đuổi Vân nhi.”
“ Đứng lên đi , chuyện này không những liên quan đến ngươi mà còn liên quan đến mạng sống của ta , nếu chúng đến đây , nhanh chóng báo cho hoàng thượng.”
“ Vâng , nô tỳ biết rồi.”
Vân nhi khó hiểu lui ra ngoài , tiểu thư nhà nàng sao thay đổi nhiều quá , trước giờ chỉ toàn là Vân nhi bảo vệ tiểu thư , vậy mà không ngờ , ngất đi tỉnh dậy thì thay đổi hẳn , không lẽ đã bị người khác nhập vào . Tuy nhiên , đây không phải là lúc tán gẫu nhân tâm , phải mau chóng trốn thoát để giúp cho tiểu thư của nàng .
“ Hoàng hậu nương nương giá đáo , hoàng phi nương nương giá đáo.”
“ Các người đến lãnh cung làm gì , nó quá nhỏ bé để chứa chấp các ngươi , Huyên nhi , rót trà.”
Nghi Tuyết khinh bỉ nhìn bọn nữ nhân xâm phạm khuê phòng của nàng . Mặc dù ở thời đại nào đi chăng nữa , cũng đều có loại nữ nhân này , coi bộ , Nghi Tuyết nàng phải dạy cho chúng một bài học rồi , nhận tách trà trên tay Huyên nhi , nhâm nhi uống , rõ ràng không coi các nữ nhân kia ra gì.
“ Ngươi … vô lễ.”
Hinh phi tức giận quát lên , Nghi Tuyết vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng , nụ cười mà cả năm qua nàng chưa từng dùng đến .
“ Hinh phi , bản cung và ngươi địa vị ngang bằng nhau , không thể dùng từ vô lễ.”
“ Vậy bổn cung thì sao ?”
Hỏa hoàng hậu điềm nhiên lên tiếng , lạnh lùng nhưng kiêu ngạo , đúng là khẩu khí của bậc đế vương , nhưng còn lâu Nghi Tuyết nàng mới chịu thua , tốt xấu gì nàng cũng là tiểu công chúa của tập đoàn Nghi Tịnh , bị đem đến đây thì nhất định không được chịu ủy khuất .
“ Hỏa hoàng hậu , cuối cùng ngươi cũng chịu lên tiếng , còn tưởng bị câm rồi chứ.”
“ Phạm thượng , người đâu , bắt Điệp phi cho ta.”
Hỏa hoàng hậu to giọng quát , quả thật , so với Hinh phi thì thập phần uy nghi . Biêt không thể thoát , Nghi Tuyết cũng bình thản để họ bắt , để dành sức lực còn hơn . Đây là kinh nghiệm tại thời hiện đại ( PK : Tỷ ý bị bắt cóc hoài đó mà )
“ Xoảng.”
“ Tiểu thư.”
Huyên nhi bất lực quỳ xuống , nhìn tiểu thư của mình bị bắt , tại nơi này , ngoài Vân nhi ra , người thân cận nhất của Nghi Tuyết là Huyên nhi , nếu Vân nhi cương nghị cứng rắn thì Huyên nhi lại mềm mỏng dịu dàng . Trong phút chốc , đầu óc như được khai sáng , nàng chạy như bay tìm Vân nhi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s